🦇 Chồng Anh Gãy Chân Rồi
Câu nói của chồng khiến Oanh Oanh nổi giận, cô quyết định quay trở lại nơi làm việc trước đây thậm chí còn gửi video thách thức chồng: "Tôi quyết định quay trở lại làm nhân viên massage chân, anh định làm gì đây". Cuộc hôn nhân vỏn vẹn 19 ngày khiến nhiều người
Quá đau, tôi dùng hai cánh tay ôm chặt chân và la lên “gãy chân rồi, đừng đánh nữa”. Thế nhưng chồng tôi vẫn không dừng lại mà tiếp tục dùng gậy đánh tới tấp khiến tay và chân tôi đều không cử động được”.
Lo lắng tôi bấm điện thoại gọi chồng và ngạc nhiên nghe tiếng chuông đổ dồn, nhưng âm thanh lại phát ra từ căn hộ của cô hàng xóm trẻ đẹp, khéo miệng…. Phải 15, 20 phút sau tôi mới nghe tiếng chồng thì thào trong điện thoại của tôi rằng lấy hộ anh chiếc chìa khóa
2 tháng trước tôi chẳng may bị tai nạn gãy chân phải nghỉ làm mấy tháng trời. Không đi lại được, tôi cần người chăm sóc cuộc sống hàng ngày. Tôi nghĩ ban ngày có thể nhờ mẹ chồng nấu nướng giúp, chúng tôi ở gần nhau mà. Còn tối thì chồng đã ở nhà rồi.
Chồng tôi cũng không rượu chè, vũ phu hay mắng chửi vợ, có điều lượng công việc của tôi thực sự bị quá tải. Chồng tôi quan niệm việc nhà, nội trợ là của phụ nữ. Hàng tháng anh ấy đưa cho tôi một nửa tiền chi tiêu, rồi không hề quan tâm đến việc gì nữa. Sáng
Cách đây 4 ngày, vì lăn qua lăn lại nên Downy lại gãy thêm một chân nữa. Em chó này quả thực là "thánh nhọ" vì chỉ lăn qua lăn lại thôi mà cũng gãy chân. Downy được gia đình Huỳnh Tú mang về nuôi cách đây hai tháng. Ngoài Downy, cậu bạn này còn nuôi một em chó khác và em
Thế rồi có đợt mẹ ngã gãy chân, phải bó bột đến một hai tháng. Các em dâu đều không muốn chăm mẹ vì mẹ khó quá, nên tôi bảo chồng đưa mẹ về đây tôi chăm, nhà tôi cũng gần bệnh viện hơn, tiện đường cho mẹ đi khám.
Bệnh nhân sẽ không đủ oxy và tử vong rất nhanh. Những biến chứng này cũng thường xảy ra trong những ngày đầu sau khi bị gãy xương. Khi bị gãy nhiều xương hay gãy xương lớn có thể gây dập nát mô mềm, hiện tượng này cũng gây tắc mạch máu do mỡ
Chị Đ. cho biết, nghi phạm gây ra vụ án mạng là chồng cũ của mình, tên Phan Văn Nhí (34 tuổi, quê Sóc Trăng). Trước đó, Nhí đến tìm chị Đ. thì thấy anh
XxSSwP. Anh là Nguyễn Văn Phúc sinh 1992, em là Nguyễn Văn Đức sinh năm 1994 ở tại khu vực Trường Thọ 1 Phường Tân Lộc huyện Thốt Nốt – Cần Thơ. Phúc vừa đúng 20 tuổi thì hơn 50 lần gãy xương, vết thương gãy đeo đẳng và ám ảnh cái tuổi đầy nhựa sống, cuối năm 11 Phúc không thể theo học, đành nghỉ học. Đức cũng không hơn gì anh, 18 tuổi hơn 20 lần gãy lần gần đây nhất vào tháng 5/2011 và tháng 11/2011, vết thương hành hạ, chân trái sưng phù phải ngồi xe lăn, gia đình chưa có tiền đem đi giải phẫu kéo xương. Em đành phải nghỉ học giữa năm lớp 12/B3 Trường Trung học phổ thông Thốt Nốt. Trong khi ý chí, nghị lực của em là đeo đuổi việc Văn Phúc đã hơn 50 lần gãy chân do bệnh xương thủy tinh khiến 2 chân của em chùng xuống, lệch hẳn về phía trướcHơn hai mươi năm, người cha Nguyễn Văn Quyền 47 tuổi, người mẹ Hà Thị Kim Đeo 49 tuổi đã nuốt ngược nước mắt hai lần bán hai căn nhà để chạy chữa căn bệnh cho hai con, nhà mất mà bệnh vẫn còn y nguyên. Thấy con bị tật nguyền, anh Quyền, chị Đeo cố tìm tương lai bằng cái chữ. Thế là hơn mười mấy năm qua, anh Quyền cũng như bạn bè vất vả cõng con đi học, buồn một nỗi ước mong bình dị vẫn gặp lắm gian truân. Cứ cách một vài tháng lại có một đứa gãy xương Kim Đeo ôm cái chân gãy của thằng Phúc nói trong làn nước mắt “Tội nghiệp hai con tôi chưa có một ngày vui, thấy bạn bè chạy nhảy, nó quên mình bệnh tật, nhảy lên vui cười là bị gãy chân ngay. Có nhiều lúc hai đứa gãy xương cùng một lúc, chồng cõng một đứa, vợ cõng một đứa chạy la làng nhờ bà con tiếp tay chở đi bệnh viện. Khổ một nỗi nhà của chúng tôi ở giữa đảo, bốn bề là nước, muốn qua bệnh viện phải chờ phà mới qua được”.Nguyễn Văn Đức cũng vừa bị gãy chân phải ngồi xe lăn và không thể đi học trở lạiSau những lần gói ghém tiền bạc lên Trung tâm chỉnh hình tại TP Hồ Chí Minh, phẫu thuật kéo xương băng bột, nhưng rồi lại tiếp tục gãy, tiếp tục gãy thành một chuỗi ngày đớn đau bất tận. Theo các bác sĩ, hai con của anh Quyền, chị Đeo mắc phải chứng bệnh xương thủy tinh, hay còn gọi là bệnh tạo xương bất chúng tôi hỏi về cuộc sống gia đình, anh Quyền cho biết năm 1987 anh đi bộ đội và đến năm 1992 thì phục viên. Từ đó đến nay sống nghề làm thuê vác mướn. Chị Nguyễn Thị Kim Đeo ngày ngày đẩy xe ba gác chở rau củ đi bán quanh xóm. Hai anh chị suốt đời vay tiền chữa bệnh cho con, rồi tiếp tục làm thuê vác mướn dè sẻn gom góp trả 2 lần bán nhà chạy chữa cho con nhưng bệnh của Phúc và Đức "đâu vẫn hoàn đấy", chỉ bố mẹ em ngày càng khốn khóHai vợ chồng chỉ sinh hai con, nhìn hai khuôn mặt khôi ngô của anh em Phúc rồi nhìn bốn cái chân dị dạng như những chiếc vòng gặt lúa, gãy khúc, xương ống lép và nhọn mà không khỏi chạnh lòng. Em hai ở trong tuổi xuân phơi phới mà chưa có lấy một ngày vui. Đôi mắt thèm thuồng nhìn các bạn đồng trang lứa nô đùa chạy tôi lại hỏi về ước mong của hai em trong tương lai, với ánh mắt u buồn Nguyễn Văn Phúc nói giọng nghe xa vắng “Hai chân dị dạng, tật nguyền rồi. Bây giờ cầu xin các cơ quan chức năng chữa cho bệnh cho em ổn định không gãy xương tái phát. Lúc đó xin đi học vi tính văn phòng tạo công ăn việc làm giúp cha mẹ. Riêng em Nguyễn Văn Đức, mong có tiền đi Trung tâm chỉnh hình mổ kéo xương vừa gãy để bớt đi đau đớn, nếu bệnh ổn định xin tiếp tục đi học lại”.Theo anh Lý Quốc Hưng, trưởng Khu vực Trường Thọ 1 Phường Tân Lộc Hoàn cảnh hai cháu Phúc, Đức thật thương tâm, cố gắng học hành nhưng bệnh tật đeo bám không tha, trong khi gia đình anh chị Quyền làm thuê làm mướn tần tật vẫn không đủ tật của Phúc và Đức luôn rình rập như bản án treo chờ ngày hành quyết. Gãy xương rồi lo sợ gãy tiếp. Ánh mắt u buồn nhìn tương lai mù mịt của mình trong những tiếng thở dài cúa bố, của mẹ...Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về1. Anh Nguyễn Văn Quyền, địa chỉ Trường Thọ 1 Phường Tân Lộc, huyện Thốt Nốt, TP Cần Thơ2. Quỹ Nhân ái - Báo Khuyến học & Dân trí - Báo điện tử Dân trí. Ngõ 2 nhà số 48 Giảng Võ, Đống Đa, Hà Nội Cạnh cây xăng Kim MãTel 04. 3. Fax 04. 3. quynhanai đọc ủng hộ qua các tài khoản sau* Tài khoản VNĐ tại VietComBank Tên TK Báo Khuyến học & Dân trí Số TK 045 100 194 4487 Tại Ngân Hàng TMCP Ngoại thương Việt Nam - Chi nhánh Thành Công - Hà Nội.* Tài khoản USD tại VietComBank Account Name Bao Khuyen hoc & Dan triAccount Number 045 137 195 6482Swift Code BFTVVNVXBank Name THE BANK FOR FOREIGN TRADE OF VIETNAM VietComBank* Tài khoản VNĐ tại VietinBank Tên TK Báo Khuyến học & Dân trí Số TK 10 201 0000 220 639 Tại Ngân hàng Thương mại Cổ phần Công Thương Việt Nam - Chi nhánh Hoàn Kiếm* Tài khoản VNĐ tại Ngân hàng Quân đội MBTên TK Báo Khuyến học & Dân trí Số TK 0721100356359Tại Ngân hàng TMCP Quân đội – Chi nhánh Thái Thịnh - Hà Nội* Tài khoản USD tại Ngân hàng Quân đội MBTên TK Báo Khuyến học & Dân trí Số TK 0721100357002Swift Code MSCBVNVXBank Name MILITARY COMMERCIAL JOINT STOCK BANK - MCSB Lieu Giai str., Ba Dinh Dist., Hanoi, Vietnam3. Văn phòng đại diện của báo VP Hà Tĩnh 46 Nguyễn Công Trứ, Phường Tân Giang, TP Hà Tĩnh. Tel Đà Nẵng 25 Nguyễn Tri Phương, Quận Thanh Khê, TP Đà Nẵng. Tel HCM số 39L đường 11 Miếu Nổi, phường 3, quận Bình Thạnh, Tel 0866786885VP Cần Thơ 53/13 Lý Tự Trọng, Q Ninh Kiều, TP Cần Thơ. Tel Đức Đạt
– Vợ chồng anh Thắng, chị Hà sinh ra 2 đứa con song sinh trong niềm vui hân hoan của gia đình nội ngoại. Nhưng niềm hạnh phúc ấy chưa được bao lâu thì một căn bệnh quái ác đã ập đến… Cả 2 bé cùng bị bệnh “xương thủy tinh”. Ngôi nhà anh Nguyễn Mạnh Thắng và chị Nguyễn Thị Thanh Hà nằm trong những đoạn đường nhỏ đi vào ngõ sâu hun hút, tại khối 5, phường Bến Thuỷ TP. Vinh, Nghệ An suốt 8 tháng nay không khi nào ngớt tiếng khóc của 2 trẻ từng đêm. Hạnh phúc chẳng tày gang Anh Thắng và chị Hà cưới nhau khi cả hai đã gần 40 tuổi. Sau một thời gian dài chung sống, anh chị vẫn chưa thể có thành viên thứ 3 trong gia đình nhỏ. Cả hai vợ chồng khăn gói đi khắp nơi tìm hiểu, chữa trị. Rồi những mong mỏi của họ cũng được mãn nguyện… Cuối năm 2008, chị Hà sinh hạ được một bé gái đầu lòng đặt tên là Nguyễn Đặng Lam Quỳnh rất kháu khỉnh, lớn nhanh và ngoan ngoãn. 2 cháu Kiên và Cường bị gãy xương chân tay đến 10 lần. Anh Thắng vui hơn bao giờ hết khi được được làm bố ở tuổi 40. Anh mải lao vào công việc lái xe tải thuê để kiếm tiền, còn chị Hà cũng là một thợ may khéo léo và làm thêm công việc khác để có tiền nuôi con. Cả gia đình nhỏ ngày đó lúc nào cũng tràn ngập niềm vui và tiếng cười. Rồi đứa trẻ lớn dần, bắt đầu bi bô gọi ba, gọi bà, gọi mẹ trong căn nhà bé xíu. Không lâu sau đó, vợ chồng anh Thắng lại có một niềm nữa khi chị Hà mang thai lần 2 và sinh đôi 2 bé trai khôi ngô tuấn tú vào ngày 9/12/2010. Ai cũng mừng thầm cho đôi vợ chồng nghèo mới cưới đã sinh con “có nếp, có tẻ”. Hai con trai của anh Thắng được đặt tên là Nguyễn Đặng Bá Kiên và Nguyễn Đặng Bá Cường. Nhưng, niềm vui chẳng kéo dài trong ngôi nhỏ nhà ngập tràn niềm vui kia. Những tiếng cười bây giờ được thay bằng những thở dài xót xa của cha mẹ, tiếng khóc, tiếng rên rỉ đêm đêm của 2 bé sinh đôi. Oái ăm, mới 7 tháng tuổi nhưng cả hai cháu đều mắc căn bệnh quái ác xương thủy tinh. Cái tên Kiên và Cường được ông bà đặt tên như là một sự ngẫu nhiên mà định mệnh, có lẽ 2 cháu phải kiên cường chống đỡ lại căn bệnh ác quái đang ngày đêm hành hạ. Nỗi đau tận xương tuỷ Khi chúng tôi đến là lúc gia đình vừa mới đi bệnh viện tháo băng bó bột cho 2 con cách đó không lâu. Nhìn hai đứa trẻ giống nhau như 2 giọt nước tập bò trên chiếc giường. Nhưng mọi cử động của hai con đều được bố mẹ canh chừng từng ly từng tý một. Người mẹ của hai đứa trẻ đang mớm cho con ăn trong đau đớn Chị Hà kể lại ngày phát hiện cánh tay con bị gãy thành từng khúc “Hôm đang tắm cho thằng em là Cường thì thấy cháu có một vết bầm tím ở cánh tay, rồi ngày mai thấy vết bầm to lên. Hôm sau thì thấy sưng ở cổ tay, bà nội lấy hành tăm chờm vào tay, cháu lại càng khóc. Hôm sau đưa con lên Bệnh viện Nhi khám không phát hiện ra chứng bệnh gì hết. Trở về nhà thì ngày mai cháu Kiên cũng bị bầm ở cánh tay phải, lúc tắm thì kỳ nhẹ vào là cháu nào cũng khóc ré lên”. Biết chuyện chẳng lành, hai vợ chồng đưa con lên kiểm tra tại Bệnh viện Nhi Nghệ An. Tại đây, các bác sỹ cho biết cả 2 bé đều bị bệnh xương thuỷ tinh. Tất cả như đổ sụp xuống. Ai cũng rụng rời chân tay. Gia đình, họ hàng, bạn bè không thể tin nổi trước một sự thực phũ phàng khi 2 bé Kiên - Cường đang phải đối mặt với căn bệnh quái ác. Dù hoàn cảnh rất khó khăn, nhưng gia đình chị Hà đã vay mượn khắp nơi đủ ít tiền đưa con lên tàu ra Bệnh viện nhi Trung ương để điều trị với hy vọng mong manh là các bác sỹ giỏi có thể chữa được. Thêm một lần nữa, cả 2 vợ chồng như chết lặng khi các bác sỹ tại đây vẫn tiếp tục khẳng định 2 cháu bị “bệnh xương thuỷ tinh” hay còn gọi là bệnh tạo xương bất toàn, bệnh xương giòn. Đó là một trong những căn bệnh ngày nay chưa có thuốc điều trị đặc dụng, mà chỉ có thuốc làm giảm độ giòn của xương. Rời Hà Nội, cả gia đình ôm nỗi đau thất vọng trở về ngôi nhà nằm trong ngõ sâu hun hút. Cũng từ ngày đó, căn nhà nhỏ không ngớt tiếng rên rỉ, khóc than của mấy đứa trẻ vì đau đớn mỗi lần bị gãy xương. Anh Thắng lúc nào cũng phải để ý đến con, bởi chỉ cần bất cẩn nhỏ là chân tay của con lại bị gãy Chỉ trong vòng một thời gian ngắn, Kiên và Cường đã 10 lần bị gãy chân, tay. Toàn thân kẹp bó bột, quanh người phủ một màu trắng. Ai ai nhìn vào cũng thấy thương xót… “Đêm nào nó cũng khóc rên rỉ, thằng này khóc lại kéo thằng kia khóc theo. Cứng rắn như tôi nhìn con khóc mà cũng ứa nước mắt. Cả 2 vợ chồng từ ngày đó đến nay chưa ai đi làm được một ngày nào, những khoản tiền ít ỏi đang sống nhờ vào ông bà và anh em bà con hàng xóm giúp đỡ. Thuốc thang chữa bệnh cho con thì đắt đỏ, mỗi lần đi viện là cứ tiền chục triệu phải đi chạy vạy mượn bạn bè khắp nơi…”, anh Thắng ngồi thất thần kể lại trong đau đớn. Từ ngày Kiên - Cường bị bệnh, nhiều người đi qua nhà vẫn thấy giăng đèn, với hình ảnh hai vợ chồng bồng ru con à ơi lẫn vào trong những tiếng khóc quằn quại của mỗi đứa trẻ. Nhìn con tập bò trong đau đớn, chị Hà xót xa nói “Lúc mới sinh 2 cháu yếu lắm, phải nằm lồng kính đến 12 ngày tại bệnh viện. Đến ngày con liên tục bị gãy chân tay, hai anh em thay nhau nhập viện bó bột. Nhìn con toàn chân tay bó trắng toát gãy một lúc hai ba khúc, đau đớn lắm, không tài nào chợp mắt. Ai vào thấy 2 đứa nằm vật vã được một lúc là không chịu nổi, phải bước ra ngoài…”. Anh Thắng chị Hà vẫn đang trải qua những ngày tháng nuôi con trong túng thiếu cùng cực. Không ai có thể thay thế anh chị ở nhà trông con, bởi chỉ cần một chút bất cẩn nhỏ, 2 bé cũng có thể lại bị gãy tay chân bất cứ lúc nào… Hơn lúc nào hết, vợ chồng anh Thắng chị Hà và 2 cháu Kiên - Cường đang mong mỏi sự sẻ chia, tấm lòng hảo tâm của đông đảo bạn đọc xa gần. Mọi sự giúp đỡ xin gửi về 1. Bố mẹ của 2 cháu Kiên - Cường là chị Nguyễn Thị Thanh Hà, số nhà 22, đường Lý Thái Tông, khối 5, phường Bến Thủy, TP Vinh, Nghệ An. ĐT chị Hà - anh Thắng 2. Qua báo VietNamNet ghi rõ ủng hộ 2 cháu Nguyễn Đặng Bá Kiên và Nguyễn Đặng Bá Cường Chuyển khoản Đơn vị thụ hưởng Báo VIETNAMNET Số tài khoản 0011002643148 Sở giao dịch Ngân hàng Ngoại Thương Việt Nam 198 Trần Quang Khải, Hà Nội - Chuyển khoản từ nước ngoài Bank account VIETNAMNET NEWSPAPER -The currency of bank account 0011002643148 -Bank BANK FOR FOREIGN TRADE OF VIETNAM -Address 198 Tran Quang Khai, Hanoi, Vietnam -SWIFT code BFTVVNVX Quốc Huy
Edit Cánh nhân thê thụ đang họp nhận được điện thoại, đối diện là giọng nữ nghiêm túc, nói người thân của anh gặp tai nạn giao thông, mời anh lập tức tới bệnh viện Nhân Dân khi cúp điện thoại đầu nhân thê thụ trống rỗng, mất nửa phút sau phản ứng lại, lập tức rời khỏi hội nghị mới mở có một nửa, thẳng đến bệnh nãy khi nhận điện thoại cả người cậu run vô cùng không nghe rõ người ở phòng bệnh nào, tới phòng cấp cứu nhiều người đi lại, nhân thê thụ gấp như con ruồi không đầu tìm trong đám bên tìm một bên cầu nguyện trong cầu ông trời phù hộ, chỉ cần anh ấy có thể bình an vô sự, tôi nguyện ý dùng hạnh phúc nửa đời sau để trao thê thụ tìm được y tá gọi điện cho cậu, y tá nói khi anh băng qua đường bị bà lão đi xe ba bánh đâm phải, chân trái gãy xương, cần phải ở lại bênh viện một tuần, sau khi hết sưng bó thạch cao là thê thụ tạm thời thở phào nhẹ này gãy chân công đang nằm trên giường bệnh ở hành lang lâm thời, xa xa nghe thấy âm thanh nhân thê thụ, lập tức chống nửa người trên ngồi dậy, liều mạng vẫy tay với bảo anh ở đây! chân công nhìn qua tinh thần còn rất tốt, tuy rằng khắp toàn thân đều vô cùng chật sơ mi trên người dính bùn đất cùng vết máu, chỗ khuỷu tay bị rách, lộ ra một mảng lớn thịt đỏ tươi. Trên mặt cũng trầy một khối da, bên trên bôi nước thuốc tối màu, nhìn qua có chút dữ thê thụ đau lòng đến không kìm được, đôi mắt trong nháy mắt chân công chỉ lo cậu một giây sau liền rơi nước mắt, nỗ lực khuấy động bầu không khí “Bảo bảo, khuôn mặt anh bị hủy, nếu anh không đẹp trai em còn có thể yêu anh không?”“Anh ngậm miệng!” chân công không nói, nhìn nhân thê thụ bận bịu khắp nơi làm thủ tục cho anh nhập khi an bài thỏa đáng nhân thê thụ trở về nhà một chuyến, mang quần áo sạch với đồ rửa mặt thê thụ lấy khăn nóng lau người cho gãy chân công, gãy chân công nằm ở trên giường được truyền nước giảm nhiệt, không bao lâu liền ngủ thiếp đi, nhân thê thụ lặng yên ngồi trước giường bệnh nhìn ra đã nhiều ngày nhân thê thụ không nhìn kỹ người đàn ông chân công mấy năm trước cùng bạn gây dựng công ty sự nghiệp, trước mắt đang ở giai đoạn mấu chốt, mỗi ngày đều phải xã giao đến đêm khuya mới về thê thụ làm việc và nghỉ ngơi khỏe mạnh, thường chưa tới mười giờ đã nằm ngủ, lúc gãy chân công nằm dài trên giường cậu đã gặp vài giấc mộng, dù cậu có thể cảm nhận được gãy chân công đang ngủ ngon bên cạnh, cậu vẫn chưa tỉnh sớm hôm nay mấy phút ở chung ngắn ngủi trước khi ra ngoài, gãy chân công ôm nhân thê thụ một cái, nói chờ tuần này anh hết bận, cuối tuần dẫn cậu đi Lân thị xem cây anh thê thụ vô cùng vui vẻ, trên đường đi làm còn suy nghĩ lúc xem cây anh đào nên mặc bộ quần áo quả lần này cái gì cũng không thời gian này gãy chân công rất mệt, ngủ một giấc đến giờ cơm tối mới thê thụ chuẩn bị xong cháo hoa ăn sáng, một cánh tay của gãy chân công còn đang truyền dịch, một cánh tay bị thương, toàn bộ quá trình đều được nhân thê thụ từng thìa từng thìa đút cho chân công làm bệnh nhân yêu cầu còn rất cao, khi thì chê thức ăn nhạt không mùi vị, khi thì la hét muốn ăn thê thụ hết cách rồi, lại không thể cho anh ăn đồ ăn cay nhiều thể làm gì khác hơn là xuống lầu mua túi que cay, mở ra đặt ở bên cạnh cho gãy chân công ngửi một thê thụ hỏi gãy chân công, đang yên đang lành làm sao bị xe ba bánh chân công ấp úng, nói lúc ăn cơm trưa băng qua đường không chú thê thụ thấy nghi ngờ, ở văn phòng của bọn họ, lúc ăn cơm không cần băng qua đường, cũng không có xe ba cậu không tối ngủ, nhân thê thụ nằm trên giường gấp đặt cạnh giường bệnh của gãy chân gấp thấp hơn một đoạn, gãy chân công đưa tay xuống, nắm lấy tay nhân thê họ bên nhau ba năm, từ sáng tới tối đều ngủ như vì nhân thê thụ rất dễ gặp ác mộng, trong mộng luôn muốn nhảy xuống chân công nói đây là biểu hiện của khuyết thiếu cảm giác an toàn, có anh nắm lấy sẽ không phải sợ bị ngã xuống vậy thói quen này vẫn luôn được giữ đến bây sớm hôm sau nhân thê thụ đi làm như thường ngày, công ty cách khá xa, gãy chân công nói giữa trưa qua lại quá vất vả, đợi sau khi cậu tan làm hẵng thê thụ giúp anh đánh răng rửa mặt, xuống lầu mua bữa sáng, trước khi đi lại dặn dò một trưa nhớ đặt thức ăn ngoài sớm chỗ nào không thoải mái phải rung sĩ khai thuốc phải ăn đúng chân công ngoan ngoãn gật thê thụ lại hỏi, có cái gì muốn ăn không, để tan tần em chân công nói chà bông với thê thụ cười cười nói cẩn thận, quay người định đi, kết quả bị gãy chân công kéo lại góc như một con cún đầy mắt mong đợi nhìn sao vậy? Nhân thê thụ hôn một thê thụ cúi người xuống, ở trên môi anh hôn một thê thụ lúc làm việc luôn cảm thấy không yên lòng, do dự mãi buổi chiều vẫn xin nghỉ tới bệnh đường đi đường vòng mua chà bông với thê thụ tới trước phòng bệnh, còn chưa vào cửa liền nghe thấy tiếng nói chuyện.“Sao lại không cẩn thận như vậy?”“Không có chuyện gì, vết thương nhỏ thôi.”Nhân thê thụ cứng ngắc tại chỗ, âm thanh này quá quen lặng lẽ ló đầu nhìn bên trong, trước giường bệnh có một soái ca đang ngồi, nắm tay gãy chân người nhìn nhau, đều không phát hiện nhân thê thụ đứng ở cửa.
chồng anh gãy chân rồi